Phong Cách Doanh Nhân – Phỏng vấn Diễn giả & Doanh nhân Trần Đăng Khoa – Phần 2: Sống và khát vọng

Những ngày đầu đưa quyển sách Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế! về Việt Nam để sau này biến quyển sách kỷ lục xuất bản tại Việt Nam với 200.000 bản được bán ra, cũng như khi mới vừa thành lập TGM, anh đã gặp những khó khăn gì? Cách anh vượt qua những khó khăn đó như thế nào?

Khó khăn đầu tiên là chúng tôi không có vốn và kinh nghiệm trong ngành xuất bản. Tôi phải chạy vạy vay tiền người thân và ngân hàng. Lần đầu in sách, chúng tôi bị người ta lừa với mức giá in cắt cổ. Sau đó, chúng tôi phải đi gõ cửa rất nhiều trung tâm phát hành sách nhưng hầu hết chỉ nhận được những lời từ chối. Cuối cùng, Tổng công ty phát hành sách miền Nam FAHASA đã nhận lời giúp phân phối quyển sách này. Và chỉ sau một tháng, quyển sách Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế! lọt vào danh sách những quyển sách bán chạy nhất. Cho đến hôm nay, sau gần 3 năm, Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế! đã trở thành kỷ lục của ngành xuất bản với khoảng 200.000 bản được bán ra.

Tiếp nối thành công đó, mấy anh em chúng tôi thành lập TGM và thuyết phục Adam để đưa khóa học “Tôi Tài Giỏi!” về Việt Nam, bị từ chối nhiều lần, nhưng chúng tôi vẫn không bỏ cuộc. Thậm chí, chúng tôi còn tiếp tục đầu tư một số tiền khá lớn vào việc học tập, nghiên cứu và phát triển nội dung khóa học của riêng mình. Nhìn thấy sự quyết tâm của chúng tôi, Adam đồng ý hợp tác.

Đầu tư nhiều vào chất lượng sản phẩm như thế, nên khi về đến Việt Nam chúng tôi không còn đủ tiền để đầu tư vào văn phòng và thuê nhân viên. Thời gian đầu, chúng tôi mượn tạm văn phòng của một người bạn để làm việc. Việc này khiến nhiều khách hàng nghi ngờ về chất lượng của khóa học nên đã cho chúng tôi là kẻ lừa đảo. Nhưng chúng tôi quyết “cây ngay không sợ chết đứng”. Cuối cùng thì với những nỗ lực của mình và chất lượng của khóa học, TGM đã nhanh chóng chiếm được niềm tin của khách hàng.

Ngoài ra, tôi có một thuận lợi là hầu hết những anh em trong ban điều hành đều là những bạn trẻ năng động, nhiệt huyết, được giáo dục đào tạo bài bản và có lý tưởng sống. Những ngày đầu anh em trong công ty bất kể chức vụ, công việc, đều cùng lăn xả làm tất cả các việc từ huấn luyện viên, tiếp thị, PR, tư vấn, cho đến khuân vác, vận chuyển đồ đạc, trang thiết bị…

Nhờ đam mê và nhiệt huyết của chúng tôi, cũng như những kết quả tích cực từ khóa học, chúng tôi được khách hàng giúp đỡ: cho mượn địa điểm làm văn phòng, giới thiệu khóa học đến với các khách hàng khác,… Chính chất lượng sản phẩm và sự cảm nhận của khách hàng đã đưa chúng tôi không những thoát ra khỏi khó khăn mà còn trở thành công ty hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực kỹ năng sống.

Trong doanh nghiệp của anh, đa số nhân viên có tuổi đời còn rất trẻ. Anh đã làm cách nào để xây dựng và quản lý được một đội ngũ nhân viên năng động và tràn đầy nhiệt huyết như vậy?

Nhiều người ngạc nhiên khi biết tuổi đời trung bình của công ty chúng tôi là khoảng 23 tuổi.

Mặc dù chưa có nhiều kinh nghiệm, các bạn trẻ là những người đầy sáng tạo và nhiệt tình. Họ rất nhanh chóng nhận biết và nắm lấy cơ hội sát cánh cùng TGM để học hỏi kinh nghiệm, bởi lẽ những việc TGM đang làm cũng là những việc mà họ muốn cống hiến để tạo nên sự khác biệt cho bản thân và những người xung quanh.

Tôi thường ví von rằng khối óc là kiến thức và con tim là tình cảm, khi hai điều này kết hợp với nhau sẽ là nền tảng vững bền đi tới thành công. Đội ngũ nhân viên của TGM được xây dựng trên nền tảng của triết lý ấy.

Về phương diện quản lý, tôi tin rằng cách lãnh đạo tốt nhất là tin tưởng vào nhân viên của mình và luôn tạo cơ hội cho mọi nhân viên được thể hiện bản thân, đồng thời trân trọng nỗ lực của họ từ những việc nhỏ nhặt nhất.

Được tin tưởng bởi những người xung quanh và tin tưởng vào chính bản thân mình, tập thể “những đứa trẻ” của chúng tôi đang thật sự từng ngày tạo nên sự khác biệt cho bản thân, gia đình và xã hội.

Mục tiêu “10 năm giúp 1 triệu người” nghe có vẻ to tát so với một công ty có tuổi đời non trẻ như TGM. Đâu là cơ sở để thuyết phục mọi người tin vào mục tiêu mà anh và TGM đang đề ra?

TGM không phải đưa ra sứ mệnh ấy để tạo ấn tượng hay PR, bởi vì sứ mệnh ấy đã là một phần của TGM từ những ngày đầu. Sứ mệnh đó là điều có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với TGM, chính vì vậy chúng tôi sẽ làm mọi thứ trong phạm vi đạo đức và pháp luật để đạt được nó. Dĩ nhiên, điều đó sẽ được chứng mình bằng những hành động cụ thể, vì suy cho cùng, mọi người tin vào chúng tôi là dựa vào những gì chúng tôi làm được chứ không phải dựa vào những gì chúng tôi nói ra.

Hiện nay, TGM đang sở hữu 4 trong số 10 quyển sách bán chạy nhất Việt Nam, và 7 trong số 50 quyển sách bán chạy nhất Việt Nam. Những quyển sách kỹ năng sống này đã đến tay và giúp cho hàng trăm ngàn người có được cuộc sống hạnh phúc hơn và thành công hơn dù ít hay nhiều. Đó cũng chính là lý do tại sao những quyển sách của TGM được độc giả ưu ái đến thế.

Bên cạnh đó, những khóa học kỹ năng sống của TGM đều là những khóa học mang tính hiện tượng của Việt Nam. Cho nên đến nay, các khóa học và hội thảo của TGM đã giúp cho hơn 50.000 người quyết tâm hơn vì hạnh phúc và thành công của mình.

Khi quyết định trở thành diễn giả chuyên nghiệp, anh có nghĩ sẽ xây dựng hình ảnh, phong cách của riêng mình? Phong cách đó là gì?

Về phong cách diễn thuyết, tôi tin rằng phong cách diễn thuyết của diễn giả sẽ thể hiện anh ta là ai. Và tôi lựa chọn phong cách diễn thuyết gần gũi (từ cách nói chuyện đến cách ăn mặc), hướng tới sự chia sẻ với thính giả, chia sẻ những gì trong giới hạn hiểu biết và kinh nghiệm của mình, và quan trọng hơn cả, là tạo cảm hứng cho thính giả sử dụng những hiểu biết đó và thay đổi cuộc đời mình.

Còn về phong cách ăn mặc, tôi ưa thích sự thoải mái, một phần là để bản thân cảm thấy mình năng động hơn và một phần là để các thính giả cảm thấy gần gũi hơn. Tuy nhiên, thoải mái không có nghĩa là xuề xòa. Dù không kiểu cách nhưng tôi luôn rất chú trọng đến trang phục của mình khi diễn thuyết sao cho trang phục phải thể hiện đúng tính cách của tôi.

[gioithieu_trandangkhoa]

2011-07-11T20:39:26+00:00

No Comments

  1. long pham 20/07/2011 at 2:28 Chiều - Reply

    bai viet hay va bo ich

  2. nam phan 20/07/2011 at 2:43 Chiều - Reply

    tôi rất thích bài viết này

  3. nam phan 20/07/2011 at 2:44 Chiều - Reply

    bài viết rất hay và bổ ích

  4. nhan pham 20/07/2011 at 2:49 Chiều - Reply

    bai viet hay va bo ich.

  5. vo 21/07/2011 at 2:58 Chiều - Reply

    tôi cung rất thích bài viết này

  6. Mr_Kim 29/07/2011 at 10:29 Chiều - Reply

    Chào anh. Em có 1 số ý kiến chia sẻ như sau. Em thấy giá học phí của các khoá học khá cao vì thế nó khó tiếp cận với tất cả các học sinh hiện nay. Chủ yếu các khoá học chỉ là phát triển ở các trung tâm thành phố lớn và hầu hết là các bạn nhà có điều kiện. Khoá học cao có thể lí giải là do chất lượng đào tạo tốt cũng như nguồn vốn đầu tư vào đó lớn cũng như cái giá trị đạt được sau khi kết thúc khoá học. Đối với những học sinh nghèo như tụi em điều kiện tiếp xúc với khoá học là rất khó. Đến việc mua quyển sách của anh phát hành còn phải dành dụm nhiều. Em nghĩ với mục tiêu 10 năm sẽ giúp 1 triệu người Việt Nam thì anh chắc chắn sẽ thực hiện được. Nhưng chắc hẳn anh không muốn dừng lại ở con số đó? Em chỉ góp ý là anh có thể hạ giá thành hoặc là mở những chương trình đào tạo cho các học sinh, sinh viện nghèo được không ạh? Không hẳn là miễn phí nhưng chỉ cần giảm giá thì chúng em cũng mừng lắm rồi. Anh cũng nên mở thêm các chương trình giao lưu tới các trường học khắp cả nước nên ưu tiên các tỉnh khác chức đừng phá tập trung ở Hồ Chí Minh hay Hà Nội ở các chương trình này không hẳn anh sẽ tham gia mà các đào tạo viên của TGM cũng được em nghĩ họ cũng là những người xuất sắc thì mới được đứng vào hàng ngũ đó của TGM em tin chắc rằng sau những buổi giao lưu đó thì nhiều bạn trẻ sẽ định hương được con đường đi của mình cũng như giúp họ có thêm sự cố gắng nỗ lực bước tới tương lai. Thông qua đó thì sẽ giúp nhiều bạn biết tới TGM cũng nhưng những quyển sách của TGM vì ở các tỉnh khác không có điều kiện tham gia các khoá học thì các bạn đó sẽ mua sách để tìm hiểu thêm.

    • Trần Đăng Khoa 31/07/2011 at 1:05 Sáng - Reply

      TGM vẫn đang nghiên cứu phương án để đưa ra những khóa học có học phí thấp hơn cho đối tượng khách hàng đòi hỏi những chuẩn mực thấp hơn. Tuy nhiên, ngay cả khi như vậy, những khóa học của TGM vẫn phải đạt những chuẩn mực tối thiểu trong đào tạo con người. Cảm ơn em đã góp ý.

      • Mr_Kim 31/07/2011 at 9:47 Sáng - Reply

        Ý của em ở đây không phải là 1 chương trình đào tạo. Mà sẽ là những buổi giao lưu diễn thuyết về 1 chủ đề mà anh cảm thấy cần thiết nhất đối với học sinh bây giờ. Vậy đó chỉ là 1 buổi giao lưu thúc đẩy tiềm năng nào đó của học sinh. Thông qua đó còn có thể giới thiệu quảng bá thêm về TGM.

  7. ADN 31/07/2011 at 2:22 Chiều - Reply

    Xin cho em hỏi ngắn một câu và có phần hơi tế nhị.
    Em thấy có một bộ phận người có ý kiến không thích anh lắm vì anh “chém gió” quá.
    Vậy anh có ý kiến gì với những đánh giá khiếm nhã đó không.

    • Trần Đăng Khoa 31/07/2011 at 2:58 Chiều - Reply

      Cảm ơn em. Anh nghĩ mỗi người có một thế giới quan khác nhau và cách nhìn nhận cuộc sống khác nhau. Cùng một vấn đề, nếu có người gọi là “chém gió” thì cũng có người khác gọi đó là “dám mơ ước”. Nếu có người gọi là “thiếu thực tế” thì cũng sẽ có người khác gọi là “có tầm nhìn”. Mỗi người sống quan trọng không phải là làm vừa lòng 100% mọi người, chỉ cần cố gắng đạt được 80-90% là đủ vui mừng rồi. Quan trọng là mình sống nỗ lực hết mình vì lý tưởng của mình mà thôi.

  8. ADN 31/07/2011 at 2:29 Chiều - Reply

    Ngoài ra em thấy khi viết sách hay viết các bài viết về bản thân mình,anh và adam khoo luôn có điểm chung:
    Đó là viết rằng trước đây mình luôn kém cỏi và tự ti về bản thân ( thậm chí có phần phóng đại về điều này ).Sau đó nhờ các phương pháp của NDL mà có thể thoát ra xiềng xích.Em cũng có lý giải về cái này nhưng anh có thể nói rõ hơn không.
    Khi đọc các cuốn sách của anh em còn phát hiện ra một môn khoa học khác.Đó là “khoa học phương pháp”,chuyên nghiên cứu về phương pháp để đi trên một đoạn đường sao cho đạt hiệu quả cao nhất.Chẳng hạn như để tạo ra một môn khoa học phải cần đến hàng trăm,nghìn năm nhưng nếu như dùng phương pháp đúng đắn thì chỉ cần vài năm là có thể tao jra một môn khoa học.

    • Trần Đăng Khoa 31/07/2011 at 3:08 Chiều - Reply

      Khi anh gặp Adam, anh cảm thấy Adam đã truyền cho anh niềm cảm hứng vượt qua chính bản thân mình. Thật ra trước khi gặp Adam, anh cũng đọc về nhiều tấm gương từ kém cỏi đến thành công.
      Thomas Edison đã từng bị thầy bảo là đừng nên đi học làm gì cho mất thời gian (nguyên văn “Trò T. Edison, con trai ông, là một trò dốt, lười và hư. Tốt nhất là nên cho trò ấy đi chăn lợn thì hơn vì chúng tôi thấy rằng trò ấy có học nữa thì sau này cũng không nên trò trống gì… “). Walt Disney đã từng bị chê là thiếu sáng tạo, không bao giờ tự mình có thể nghĩ ra được cái gì hay.
      Những tấm gương ấy một phần truyền cho anh những cảm hứng, nhưng anh nghĩ họ là trường hợp cá biệt thôi. Nhưng khi gặp người thật việc thật như Adam thì anh bắt đầu tìm được nguồn cảm hứng bất tận từ bên trong chính mình.
      Còn có phóng đại hay không thì cũng tùy cách nhìn nhận của mỗi người. Nếu coi khoảng cách lớn từ khởi điểm và đích đến là sự phóng đại thì những người như Thomas Edison hay Walt Disney có lẽ vô tình sẽ bị coi là bậc thầy của sự phóng đại.
      Cuối cùng, thế giới này không chỉ có câu chuyện của Thomas Edison, Walt Disney, hay ở tầm vóc nhỏ hơn câu chuyện của Adam hay của anh, mà còn có nhiều câu chuyện tương tự như vậy nữa. Thậm chí, ngay xung quanh chúng ta cũng có nhiều câu chuyện như thế, nhưng đôi khi biết đâu chúng ta vô tình phủ nhận sự nỗ lực của những người từ kém cỏi vươn lên bằng 1 từ “may mắn”. Để rồi chúng ta nghĩ rằng hoặc là phải sinh ra tài giỏi sẵn hoặc là phải may mắn thì mới có thể vươn lên trong cuộc sống, mà không nhận ra được rằng: đó là một lựa chọn.

  9. thao 02/08/2011 at 12:02 Sáng - Reply

    em rat nguong mo anh. sau khi doc xong quyen :toi tai gioi ban cung the , em cam thay minh nhu duoc tiep them suc manh va li tri vay , that tiec la den tan bay gio em moi duoc doc quyen sach nay nhung ko sao em se bat dau hanh dong ngay tu bay gio.EM MUON THANH CONG VA EM SE THANH CONG

  10. the khanh 20/08/2011 at 9:57 Chiều - Reply

    em cảm ơn anh rất nhiều.anh đã mang những điều tốt đẹp nhất đến với thanh niên vn

  11. phạm văn đức 22/08/2011 at 10:44 Chiều - Reply

    Em chào anh Khoa!em tên là đức quê ở hải dương.em vừa tình cờ được xem chương chình phỏng vấn anh trên màng va biết được trang web cua anh,khi xem xong chương trình phỏng vấn và xem trang web của anh em đã học được rất nhiều điều ý nghĩa cho cuộc sống của minh.em xin cảm ơn anh và mong trang web ngày càng có nhiều bài viết hay để cho em cũng như tất cả mọi người cùng được đọc va qua đấy tìm được những điều ý nghĩa cho mình.chúc anh luôn vui vẻ và hạnh phúc!

    • Trần Đăng Khoa 23/08/2011 at 12:02 Chiều - Reply

      Cảm ơn vì những chia sẻ và những lời chúc tốt đẹp của em!

  12. văn tiếp 02/10/2011 at 3:03 Chiều - Reply

    bài viết rất hay va gup mọi người biết về quá trình thành lập cung nhu mục tiêu của cong ty.

  13. tran ductoan 06/10/2011 at 5:15 Chiều - Reply

    chao anh khoa e la lan dau tien dc biet trang nay cua anh em muon mua sach cua anh thi mua o dau anh co the chi giup e dc k cam on anh nhieu lam!

    • Trần Đăng Khoa 06/10/2011 at 10:07 Chiều - Reply

      Chào em, anh rất vui khi được làm quen với em. Em có thể tìm mua sách do anh dịch tại hệ thống các nhà sách của Fahasa nhé! Hoặc em có thể tìm hiểu thêm tại đây:http://sach.tgm.vn/. Cảm ơn em!

  14. bimbim 09/01/2012 at 5:43 Sáng - Reply

    Chào anh. không biết em có thể gọi là anh dc ko nhỉ vì khoảng cách giữa tuổi ( hi.em 19 ) và về cả vị trí. một giám đốc và một học sinh. ^^. Thôi. Xin phép em chào “anh” cho trẻ vậy.
    Em có một số vấn đề muốn nhờ anh tư vấn. Em đang học 12. Học sinh lớp A2 cũng dc gọi là lớp chọn của trường đó ạ. Năm cuối cấp thực sự là một hành trình gian nan của em. Là con nông dân, thương bố mẹ vất vả. Tất nhiên mỗi người đều có một sự nổ lực, cố gắng trong mình. Nhưng …Khó lắm!
    Hè 12. trong khi các bạn dành thời gian cho bài vở thì em lại ….bỏ bê, sao nhã. Bố em bị thoát vị đĩa đệm giai đoạn chèn dây thần kinh. Nếu như đi chữa sẽ tốn rất nhiều tiền. Vì vậy nên bố cắn răng chịu đựng khoảng 4 năm trước. Nhưng sau rồi do việc đồng áng nên…bố em bị tái phát nặng hơn..nặng hơn. Bố nằm một chỗ. K cử động dc. Mà đi mổ thì k đủ tiền, vs lại nếu đủ thì cũng k đi dc vì đĩa đệm nó đã chèn dây tk nên mổ sẽ rất khó để hồi phục. Time sau đó…dc mọi ng giúp đỡ, tư vấn, bố mẹ đi chữa bệnh. Thật sự đó là một quá trình khó khắn vs em -một cô bé tuy con nông dân nhưng cũng k phải làm việc đồng áng gì nhiều. Em bắt đầu quán xuyến mọi việc trong nhà trong 2 tháng hè. từ việc buôn bán ( nhà em có một quán nhỏ ) đến việc nấu ăn, em nhỏ…
    Em ko biết nc này với anh có mang danh kể lể nhưng nếu a hiểu. Từ một cố bé dc gọi là sung sướng, vô tư tới một người có khả năng quán xuyến mọi việc quả ko dễ dàng. Em cố gắng rất nhiều để bố mẹ ko phải phiền lòng nhưng k hiểu tại sao em lại ….. đồi lúc thấy mình sao nhỏ bé và cô đơn.
    Em khẳng định mình có ước mơ.mình có hoài bão…nhưng anh ơi. Nếu ước mơ đó k dc mọi ng ủng hộ thì phải làm sao ạ. Em mong muốn dc làm trong ngành maketing, em muốn dc trở thành diễn giả như a và thực sự rất muốn dc làm trong công ty của anh. Em mong muốn nhiều lắm. Nói cũng hay lắm. Nhưng sao hđ của em thì chẳng hay chút nào???? Mẹ em bảo, học vào DH đã khó, nuôi học rồi tiền đâu ra mà xin việc như ng ta. Cứ thi Kt thì sẽ ổn định và dễ xin hơn. Nhưng em k thik. k thik một chút nào. @@!
    HÌnh như sự tự chủ, tự tin trong em đang mất dần. Em học khối A mà Hóa thì tịt mít. Chán òm. Càng học càng thấy mình thiếu sót. càng học càng thấy khoảng cách kiến thức của mình so vs bạn bè sao mà…. Em muốn học. muốn tập trung. Nhưng thực sự ..em k biết bắt đầu từ đâu? đi theo con đường nào?
    Rất áp lực. nhiều khi biết bố đau nhưng em chẳng dám nói câu gì. Vì mình sao kém cỏi. Mà bố càng đau thì gd em càng tốn tiền, ko làm ra tiền, giờ đỡ rồi bố đi lại ở nhà…cứ gặp mặt hay k ưng ý gì là em lại bị mắng .Em k muốn nc với bố vì như thế em sẽ khóc – em mà khóc bố em càng ko ưng ý. Đau lắm. Thương bố lắm.
    Em k biết nữa. Còn 7 tháng rồi em có vượt qua dc ko anh?. Em ko có trí nhớ tốt. ko có sự thông minh. ko có cái gọi là bứt phá để em có thể làm gd mãn nguyện. Nhiều lúc tự nhủ…mới 12. đường còn dài…nhưng dường như bản thân em tồn tại 2 con ng. Một mặt bề ngoài…rất vui vẻ, hòa đồng và năng động ( em hd Đoàn khá tốt ). Một mặt thì như trẻ tự kỉ, và có những ý nghĩ rất tồi tệ. Em ko thể ntn mãi dc. Con ng chưa thống nhất dc. Ý chí chưa kiên cường dc. Em ko hiểu nỗi mình nữa 🙁

    • Trần Đăng Khoa 09/01/2012 at 9:26 Sáng - Reply

      Chào em,
      Cảm ơn em đã chia sẻ. Anh nghĩ hiện giờ gia đình em đang rất khó khăn, và nếu như thật sự em muốn giúp cho gia đình thì trước tiên em phải tự lo cho bản thân mình trước. Học thật nỗ lực, tập trung và đỗ vào đại học là cách giúp bản thân mình và gia đình tốt nhất. Em còn 7 tháng nữa vẫn chưa phải là quá muộn, hãy chăm chỉ làm càng nhiều bài tập càng tốt, làm từ bài dễ đến bài khó. Khi mọi người không ủng hộ em thì cách tốt nhất là chứng minh cho mọi người thấy em có khả năng làm được. Cố gắng lên em nhé. Chúc em học thật tốt và sẽ thi đỗ vào đại học.

      • bimbim 10/01/2012 at 4:30 Chiều - Reply

        Cảm ơn anh. Em muốn làm diễn giả như anh. Em muốn làm trong công ty anh? Anh tư vấn xem ntn? :D. hi vọng . em sẽ cố gắng nhưng muốn vào dc công ty anh thì em cần đạt dc những trình độ ntn hả anh?

        • Trần Đăng Khoa 11/01/2012 at 3:37 Chiều - Reply

          Chào em, nếu như em muốn vào làm tại TGM thì cũng không có gì khó khăn đâu em. Khi TGM tuyển nhân sự sẽ thông báo trên trang web và nếu em thấy phù hợp thì em cứ nộp hồ sơ và phỏng vấn thôi. TGM thường xuyên tổ chức cuộc thi Trainers, em có thể tìm hiểu và đăng kí dự thi nhé!

Tham gia bình luận